Anh ấy đã chạy 7.924 km chỉ với một chân

Khám phá câu chuyện bị lãng quên về một thiếu niên đã băng qua một lục địa rộng lớn với chiếc chân giả thô sơ để hoàn thành một sứ mệnh bất khả thi.

·5 phút đọc

green and white Mile 111 road marker

Điều mà hầu hết mọi người thường bỏ lỡ khi nhắc về cuộc marathon vĩ đại nhất lịch sử Canada là việc người chạy bộ đã bị chảy máu bên trong chiếc chân giả của mình trong suốt chính xác 7.924 km. Bạn biết về huyền thoại Terry Fox. Nỗ lực đầy bi tráng và hào hùng của ông để chạy xuyên Canada chỉ bằng một chân đã làm lay động cả thế giới.

Nhưng một thiếu niên khác đã lặng lẽ tiếp nối hành trình mà Fox buộc phải dừng lại. Tên anh là Steve Fonyo. Anh đã gắn lên mình một chiếc chân giả nặng nề bằng sợi thủy tinh và thép – thứ vốn chưa bao giờ được thiết kế để chạy bộ.

Khởi đầu khắc nghiệt

Fonyo chỉ mới 18 tuổi khi bắt đầu sứ mệnh của mình. Giống như Fox, anh đã mất chân trái vì ung thư xương. Cuộc phẫu thuật để lại cho anh một mỏm cụt cực kỳ nhạy cảm với ma sát.

Anh nhúng chiếc chân giả của mình xuống Đại Tây Dương vào ngày 31 tháng 3 năm 1984. Anh gọi hành trình của mình là “Hành trình vì Sự sống” (Journey for Lives). Mục tiêu tuy đơn giản nhưng lại rộng lớn đến đáng sợ: anh muốn đi bộ xuyên qua quốc gia lớn thứ hai trên Trái đất.

Cơ chế vật lý của cuộc chạy này thật tàn khốc. Anh không có một chiếc “chân chạy” bằng sợi carbon chuyên dụng. Anh chỉ có một thiết bị y tế cứng nhắc và cồng kềnh. Mỗi bước chạy đều gửi một luồng xung kích dữ dội lên tận cột sống.

Vượt qua giới hạn chịu đựng

Thực tế hàng ngày của cuộc chạy này thách thức mọi logic. Ổ cắm của chiếc chân giả liên tục cọ xát làm mỏm cụt của anh bị trầy trụa. Anh phải đối mặt với các nang, chảy máu và những cơn đau nhức thấu xương.

Thành thật mà nói, tôi đã phải đọc lại nhật ký quãng đường hàng ngày của anh tới ba lần mới dám tin. Anh chạy trung bình 18,6 km mỗi ngày. Anh duy trì nhịp độ kiệt quệ đó suốt 425 ngày liên tục.

Chúng ta thường nghĩ về giới hạn của cơ thể con người khi sinh học kết hợp với công nghệ tiên tiến. Bạn có thể đọc về những chấn thương vật lý cực hạn trong những câu chuyện như The 400km/h Impact That Built a Machine. Nhưng Fonyo không có công nghệ tiên tiến nào để cứu rỗi. Anh hoàn toàn dựa vào ý chí thô ráp và bướng bỉnh.

Phớt lờ những lời chỉ trích

Ban đầu, công chúng khá thờ ơ với anh. Mọi người nghĩ anh chỉ là một kẻ bắt chước đang cố gắng cướp lấy hào quang từ một vị anh hùng đã khuất. Xe cộ lao vút qua anh mà không một tiếng còi khích lệ.

Nhưng anh vẫn tiếp tục chạy. Anh chạy qua những cơn bão tuyết mịt mù ở dãy núi Rocky. Anh vượt qua những đợt nắng nóng gay gắt của mùa hè làm tan chảy nhựa đường dưới chiếc giày duy nhất của mình.

Dần dần, cả quốc gia bắt đầu chú ý. Đến khi anh tới các tỉnh miền Tây, hàng ngàn người đã đứng dọc các con phố để xem anh đi qua. Họ nhìn thấy một chàng trai trẻ đang tàn phá chính cơ thể mình để gây quỹ nghiên cứu ung thư.

Những bước chân cuối cùng

Vào ngày 29 tháng 5 năm 1985, Fonyo cuối cùng đã đến Victoria, British Columbia. Anh khập khiễng bước xuống bãi biển và nhúng chân mình xuống Thái Bình Dương.

Khoảng cách đó thật đáng kinh ngạc. Một sai sót nhỏ trong tính toán kỹ thuật có thể gây ra những thất bại lớn, giống như câu chuyện The 54-Centimeter Mistake That Cost Millions. Vậy mà Fonyo đã thực hiện hàng triệu bước chân đau đớn riêng biệt mà không gặp phải một sự sụp đổ hệ thống hoàn toàn nào.

Anh đã quyên góp được hơn 14 triệu đô la cho nghiên cứu ung thư khi kết thúc hành trình. Anh đã hoàn thành lộ trình xuyên lục địa mà căn bệnh ung thư trước đó đã làm gián đoạn.

Hậu vận của cuộc đời anh khá phức tạp. Anh đã phải đấu tranh dữ dội với áp lực của sự nổi tiếng và những “con quỷ” trong tâm trí suốt những thập kỷ sau đó. Công chúng thường đòi hỏi những người hùng của họ phải mãi là những bức tượng không tì vết.

Nhưng thành tựu năm 1985 của anh vẫn là một minh chứng đáng kinh ngạc về sức chịu đựng của con người. Anh đã chứng minh rằng một cơ thể khiếm khuyết vẫn có thể băng qua cả một lục địa.

Chúng ta thích tôn vinh những người hùng hoàn hảo với những di sản sạch sẽ. Nhưng điều đó nói lên điều gì về chúng ta khi chúng ta ngó lơ những con người đầy khuyết điểm nhưng vẫn nỗ lực để đạt được những điều không tưởng?

Bài viết liên quan

← Quay lại Blog