Trận bóng chày dành cho những bóng ma
Khám phá câu chuyện kỳ lạ về trận đấu MLB duy nhất lịch sử diễn ra trong sân vận động đóng kín và không một bóng người.
Sự thật là, âm thanh lớn nhất trong một trận đấu bóng chày nhà nghề Mỹ vào ngày 29 tháng 4 năm 2015, không phải là tiếng reo hò cuồng nhiệt của đám đông, mà là tiếng rít của đôi giày trọng tài trên sân. Đó là một buổi chiều xuân trong trẻo tại Camden Yards, Baltimore. Cú ném bóng bắt đầu, một quả bóng nhanh với tốc độ 90 dặm/giờ đập thẳng vào găng tay của người bắt bóng, và tiếng “chát” vang dội dội lại từ 45.971 chiếc ghế nhựa màu xanh hoàn toàn trống không.
Hai đội bóng chuyên nghiệp—Baltimore Orioles và Chicago White Sox—đã chơi một trận đấu chính thức của Giải bóng chày nhà nghề Mỹ (MLB) trong tình trạng bị phong tỏa hoàn toàn khỏi công chúng. Không một chiếc vé nào được soát tại cổng. Không một người hâm mộ nào được phép vào bên trong.
Thành thật mà nói, tôi đã phải đọc đi đọc lại bảng thống kê trận đấu (box score) ba lần mới dám tin rằng đó là một trận đấu thực sự của mùa giải chứ không phải là một buổi tập kín kỳ lạ. Nhưng đây là một cuộc đối đầu thực thụ của giải nhà nghề, được tính vào bảng xếp hạng tranh chức vô địch, nhưng lại được diễn ra trong một không gian hoàn toàn tĩnh lặng.
Một Thành Phố Bị Phong Tỏa
Để hiểu tại sao các cánh cửa sân vận động lại bị xích chặt, bạn phải nhìn ra bên ngoài những bức tường của sân bóng. Baltimore lúc đó đang nằm giữa một cuộc khủng hoảng dân sự nghiêm trọng sau cái chết của Freddie Gray khi đang bị cảnh sát giam giữ. Các cuộc biểu tình đã leo thang thành tình trạng bất ổn lan rộng khắp thành phố.
Baltimore nằm dưới lệnh giới nghiêm nghiêm ngặt. Lực lượng Vệ binh Quốc gia đang tích cực tuần tra trên các đường phố ngay bên ngoài mặt tiền bằng gạch của sân vận động. Việc hủy bỏ trận đấu hoàn toàn có vẻ là điều hợp lý, nhưng lịch trình thi đấu dày đặc của bóng chày khiến việc sắp xếp lại lịch thi đấu trở nên vô cùng khó khăn.
Thay vì chuyển trận đấu sang một thành phố khác vào phút chót, các quan chức đã đưa ra một quyết định siêu thực. Họ sẽ tổ chức trận đấu tại Baltimore, nhưng sẽ khóa chặt các cửa để đảm bảo an toàn công cộng.
Giống như những sự tạm dừng xã hội chưa từng có được mô tả trong Why They Waited 144 Hours to Leave, môi trường địa phương đã buộc con người phải có một phản ứng hoàn toàn bất thường. Thành phố đơn giản là không thể cắt cử nguồn lực cảnh sát cần thiết để bảo vệ một sự kiện thể thao lớn.
Âm Thanh của một Thành Phố Ma
Bầu không khí bên trong sân vận động cực kỳ kỳ quái. Không có tiếng rì rào liên tục của đám đông, những âm thanh xung quanh của trận đấu trở nên khuếch đại mạnh mẽ. Bạn có thể nghe rõ tiếng các cầu thủ hò hét cổ vũ lẫn nhau từ khu vực kỹ thuật.
Khi tay đập chủ lực Chris Davis của đội Orioles đánh một cú home run ba điểm cực mạnh trong hiệp đầu tiên, không hề có tiếng reo hò nào. Quả bóng đập mạnh vào những chiếc ghế trống ở khu vực sân bên phải. Bạn thực sự có thể nghe thấy tác động vật lý của lớp da bóng đập vào nhựa.
Hai phát thanh viên Gary Thorne và Jim Palmer đã phải điều chỉnh hoàn toàn cách dẫn dắt của mình. Họ thấy mình phải nói bằng giọng trầm, thầm thì, giống như những bình luận viên môn golf. Họ nhanh chóng nhận ra rằng âm lượng phát sóng bình thường sẽ vang vọng khắp sân bóng trống rỗng và làm xao nhãng các cầu thủ trên sân.
Nó tạo ra một hiệu ứng giống như một “viên nang thời gian” kỳ lạ, gần giống như những sự biến dạng thời gian kỳ lạ được thảo luận trong The Ancient Calendar That Broke Time. Thời gian vẫn trôi, các hiệp đấu vẫn tiếp diễn, nhưng môi trường xung quanh cảm thấy hoàn toàn tách biệt khỏi thực tại thông thường.
Tìm Kiếm Sự Hài Hước Trong Sự Tĩnh Lặng
Bạn thường nghe nói về việc các vận động viên lấy năng lượng từ sự cổ vũ của đám đông. Nhưng điều mà hầu hết mọi người bỏ lỡ ở các vận động viên chuyên nghiệp là họ sống hoàn toàn theo thói quen.
Để đối phó với sự im lặng kỳ lạ, các cầu thủ bắt đầu tự tạo ra bầu không khí cho riêng mình. Người ta thấy Caleb Joseph, người bắt bóng của đội Orioles, chạy dọc theo đường biên trong lúc khởi động trước trận đấu, giơ tay đập tay (high-five) với những người hâm mộ tưởng tượng. Anh thậm chí còn dừng lại để giả vờ ký tên cho đám đông vô hình.
Khi một quả bóng biên (foul ball) bay vào khán đài, phát thanh viên của sân vận động đã nói đùa cảnh báo những khán giả “không tồn tại” hãy cẩn thận. Sự phi lý của tình huống đã khơi dậy một khiếu hài hước đen tối, kỳ lạ ở tất cả những người tham gia.
Một Tiếng Vang Không Thể Lặp Lại
Đội Orioles đã thắng trận đấu với tỷ số 8-2, kết thúc cuộc đối đầu chỉ trong vỏn vẹn hai giờ ba phút. Không có sự chậm trễ của việc quản lý đám đông và những yếu tố gây xao nhãng điển hình tại sân vận động, trận đấu đã trôi qua nhanh chóng.
Khi lượt loại cuối cùng được ghi nhận, các cầu thủ đã thực hiện thủ tục bắt tay truyền thống trong sự im lặng tuyệt đối. Họ thu dọn đồ đạc và trở về nhà, về với một thành phố vẫn đang phải vật lộn với nỗi đau và sự căng thẳng tột độ.
Nhiều năm sau, trận đấu trên sân vận động trống này sẽ trở thành một điềm báo kỳ lạ cho các sự kiện thể thao trong đại dịch năm 2020. Nhưng vào năm 2015, nó tồn tại như một sự kỳ quặc duy nhất, không tưởng trong một môn thể thao vốn được định nghĩa bởi người hâm mộ.
Nếu một cú home run được đánh trong một sân vận động trống, và không có ai ở đó để bắt nó, liệu nó có còn được tính điểm không?
Bài viết liên quan
Màn hình cảm ứng cứu nguy ngành vũ trụ
Khám phá những rủi ro ẩn giấu sau sứ mệnh Crew Dragon Demo-2 năm 2020, cột mốc thay đổi vĩnh viễn lịch sử du hành vũ trụ.
Cú va chạm 400km/h và sự ra đời của một Cyborg
Vụ tai nạn kinh hoàng phá hủy cơ thể đã mở đường cho sự hợp nhất đột phá giữa con người và máy móc.
Lỗi 75 xu quật ngã những vị thần
Một mảnh cao su nhỏ bằng chiếc vòng tay đã phá hủy tàu vũ trụ tỷ đô chỉ trong tích tắc.