Chú Linh Trưởng Đã "Vượt Mặt" Nhân Loại Để Tiến Vào Vũ Trụ

Trước khi con người dám mơ về việc vượt qua đường Karman, một chú khỉ nhỏ mang tên Albert II đã cưỡi trên một quả tên lửa "chiến lợi phẩm" để dấn thân vào cõi vô định.

·6 phút đọc

logo, company name

Khi Vũ Khí Chiến Tranh Trở Thành Phương Tiện Khám Phá

Những gì đa số mọi người tin về bình minh của kỷ nguyên vũ trụ hoàn toàn là sai lầm. Có lẽ bạn thường hình dung những phi hành gia trong bộ đồ bạc là những người tiên phong cuối cùng của vũ trụ. Thế nhưng, một chú khỉ rhesus nặng vỏn vẹn hơn 4kg tên là Albert II đã vượt qua ranh giới không gian trước bất kỳ con người nào tận 12 năm.

Đó là ngày 14 tháng 6 năm 1949. Một luồng lửa chói lòa bùng lên từ nền sa mạc New Mexico. Một quả tên lửa V-2 của Đức bị thu giữ đã xé toạc bầu trời buổi sáng, mang theo một phi công thử nghiệm khó tin nhất trong khoang mũi của nó.

V-2 từng là một vũ khí đáng sợ trong Thế chiến thứ hai. Giờ đây, được sơn trắng và chứa đầy các thiết bị khoa học, nó là phương tiện duy nhất của nhân loại có khả năng xuyên thủng tầng khí quyển bên trên. Các kỹ sư làm việc trong dự án này không hề có bất kỳ cuốn cẩm nang nào cho một nỗ lực tầm cỡ như vậy.

Tên lửa tăng tốc lên đến mức kinh hoàng 5.500 km/h. Bên trong khoang tàu chật hẹp, Albert II được thắt chặt vào một chiếc ghế phóng được thiết kế riêng. Các cảm biến theo dõi nhịp tim và nhịp thở của chú khi lực G khổng lồ đè nặng chú xuống lớp đệm.

Chú khỉ đạt đến độ cao 134 km. Con số này đã vượt xa đường Karman – ranh giới không gian được quốc tế công nhận. Trong khoảng 130 giây, Albert II đã trải nghiệm trạng thái không trọng lực hoàn toàn. Chú là loài động vật có vú đầu tiên được nhìn xuống đường cong của Trái Đất từ hư không đen thẳm.

Cái Giá Đắt Của Sự Tiến Bộ

Khoa học thường đòi hỏi những cái giá cực kỳ đắt đỏ. Giống như cách mà một lỗi kỹ thuật nhỏ xíu có thể gây ra thảm họa, như đã thấy khi vòng cao su giá 75 xu làm rơi một con tàu vũ trụ, sứ mệnh của Albert cũng bị bủa vây bởi sự thiếu tin cậy về mặt cơ khí. Tên lửa V-2 vốn khét tiếng vì hay gặp sự cố giữa chừng.

Albert II đã sống sót sau quá trình phóng và khoảng thời gian không trọng lực đáng sợ. Các chỉ số sinh tồn cho thấy chú vẫn giữ được sự bình tĩnh dưới áp lực khổng lồ. Dữ liệu đo lường từ xa được gửi về trong vài phút quý giá đó đã thay đổi mọi thứ.

Các kỹ sư cuối cùng đã biết rằng hệ tim mạch của động vật có vú có thể hoạt động bên ngoài bầu khí quyển Trái Đất. Trái tim vẫn đập. Phổi vẫn tiếp tục nạp oxy từ khoang tàu được điều áp.

Thế rồi quá trình hạ cánh bắt đầu. Khoang tàu tách ra theo đúng kế hoạch, lao ngược trở lại bầu khí quyển. Nhưng hệ thống dù đã không thể bung ra đúng cách. Khoang mũi tên lửa lao sầm xuống nền sa mạc, tạo ra một hố va chạm khổng lồ. Albert II đã không sống sót sau cú va chạm đó.

Di Sản Bị Lãng Quên

Ngày nay, chúng ta hiếm khi nói về những đối tượng thử nghiệm động vật, những sinh vật đã dọn đường cho chúng ta vào vũ trụ. Chúng ta ưa thích những câu chuyện anh hùng về trí tuệ con người hơn. Chúng ta tôn vinh các giao diện hiện đại và màn hình cảm ứng đã cứu cả ngành vũ trụ, mà quên đi sự thô bạo về cơ khí của thời kỳ tên lửa sơ khai.

Những sứ mệnh đầu tiên này cực kỳ thô sơ. Các nhà khoa học theo nghĩa đen đã buộc các loài động vật vào những quả bom được cải tiến chỉ để xem chuyện gì sẽ xảy ra. Họ cần biết liệu bức xạ vũ trụ có làm hỏng não bộ sinh vật sống, hay liệu lực gia tốc thuần túy có nghiền nát các cơ quan nội tạng hay không.

Nếu nhìn kỹ vào lịch sử của những bộ não cổ xưa trong không gian sâu thẳm, bạn sẽ thấy một quy luật. Chúng ta luôn gửi những người họ hàng sinh học của mình đi trước để thăm dò. Albert I đã chết trước khi chạm tới không gian. Albert III hy sinh khi tên lửa phát nổ ở độ cao 10.000 mét. Albert IV cũng chịu chung số phận lỗi dù giống hệt như Albert II.

Những Người Hùng Thầm Lặng Của Hư Không

Phải mất nhiều năm sau đó, các nhà khoa học mới hoàn thiện được hệ thống thu hồi. Đến lúc đó, công chúng đã chuyển sang cổ vũ cho những chú chó như Laika và tinh tinh như Ham. Cái tên Albert II dần phai nhạt vào những báo cáo chính phủ mờ mịt và những kho lưu trữ bụi bặm.

Tuy nhiên, nếu không có sự hy sinh không tự nguyện của chú, chương trình bay vào không gian của con người có thể đã bị trì hoãn hàng thập kỷ. Chú đã chứng minh được khái niệm quan trọng nhất: Sự sống có thể rời khỏi hành tinh này và sống sót trong hành trình đi lên.

Mỗi phi hành gia đang trôi bồng bềnh trên các trạm vũ trụ hiện đại ngày nay đều mang nợ một chú khỉ nhỏ đầy sợ hãi trên một quả tên lửa “chiến lợi phẩm”. Chúng ta đã xây dựng những thành tựu vĩ đại nhất của mình trên lưng của những sinh vật vốn chẳng hề biết mình đang tham gia vào điều gì.

Liệu tầm vóc vĩ đại của những tham vọng vũ trụ có đủ để bào chữa cho những sinh mạng mà chúng ta đã đánh đổi để đạt được mục tiêu đó?

Bài viết liên quan

← Quay lại Blog