Lỗi 75 xu quật ngã những vị thần
Một mảnh cao su nhỏ bằng chiếc vòng tay đã phá hủy tàu vũ trụ tỷ đô chỉ trong tích tắc.
Hầu hết mọi người đều tin rằng sự sụp đổ của tàu thoi Challenger là một thất bại phức tạp, không thể dự đoán trước của công nghệ hàng không vũ trụ tiên tiến. Nhưng thực tế lại đáng sợ hơn nhiều bởi sự đơn giản của nó. Một cỗ máy chứa hơn 2,5 triệu bộ phận được chế tạo tỉ mỉ đã bị phá hủy hoàn toàn bởi một dải cao su tổng hợp hình tròn. Thành phần này có giá chính xác là 75 xu.
Có lẽ bạn đã từng xem những thước phim bi thảm về buổi sáng tháng Giêng rực rỡ đó. Nhưng “kẻ phản diện” thực sự không phải là lỗi ở nhiên liệu tên lửa hay sự cố phần mềm. Đó là sự xung đột giữa vật lý vật liệu cơ bản và sự ngạo mạn của một tổ chức.
Mắt xích yếu nhất trong chuỗi xích
Các tên lửa đẩy nhiên liệu rắn (Solid Rocket Boosters) gắn vào tàu thoi được vận chuyển theo từng đoạn. Để ngăn nhiên liệu tên lửa đang cháy thoát ra ngoài qua các khớp nối, NASA đã sử dụng các vòng đệm chữ O (O-rings) bằng cao su FKM. Chúng rất lớn — đường kính 144 inch — nhưng chỉ dày vỏn vẹn 0,280 inch.
Khi tên lửa khai hỏa, áp suất khổng lồ được tính toán là sẽ nén vòng đệm O-ring lại. Sự nén này sẽ bịt kín khe hở vi mô giữa các đoạn thép. Tuy nhiên, cao su cần nhiệt độ để duy trì độ dẻo và thực hiện chức năng của nó.
Điểm đóng băng của sự ngạo mạn
Vào sáng ngày 28 tháng 1 năm 1986, nhiệt độ tại Bệ phóng 39B chính xác là 28,9 độ Fahrenheit. Không phải chỉ là “dưới mức đóng băng” hay “lạnh bất thường” — mà chính xác là 28,9 độ. Phép đo cụ thể này hoàn toàn nằm ngoài phạm vi hoạt động được chứng nhận của tên lửa đẩy, vốn chưa bao giờ được thử nghiệm dưới 53 độ.
Nhưng khoan đã — nếu các kỹ sư đã cảnh báo rõ ràng với ban quản lý về một thất bại thảm khốc, tại sao quá trình đếm ngược vẫn tiếp tục?
Áp lực phải phóng bằng mọi giá
Cơ quan vũ trụ lúc bấy giờ đang phải đối mặt với một cuộc khủng hoảng quan hệ công chúng lớn và một lịch trình phóng liên tục bị trì hoãn. Áp lực phải duy trì ảo tưởng về các chuyến bay vào không gian định kỳ là rất lớn. Điều này gợi nhớ đến những “điểm mù” lịch sử khác, giống như bí mật thập niên 1970 đã giữ cho NASA tồn tại trong bối cảnh cắt giảm ngân sách nghiêm trọng hậu thời kỳ Apollo. Ban quản lý khao khát kết quả, chứ không phải thêm những lần trì hoãn.
Các kỹ sư tại Morton Thiokol, nhà thầu chế tạo tên lửa đẩy, đã cầu xin hoãn vụ phóng vào đêm trước đó. Họ biết rằng cái lạnh sẽ khiến lớp cao su dẻo trở nên cứng đờ. Một vòng đệm bị cứng sẽ không thể bịt kín khớp nối kịp thời.
Cảnh báo của họ đã bị ban quản lý bác bỏ. Vụ phóng vẫn tiến hành.
Một phần giây định mệnh
Chính xác vào 0,678 giây sau khi đánh lửa, một luồng khói xám đen xuất hiện gần khớp nối phía sau của tên lửa đẩy bên phải. Vòng đệm O-ring bị cứng đã không thể bịt kín. Khí nóng, cháy ở nhiệt độ 5.000 độ Fahrenheit, bắt đầu làm bốc hơi lớp cao su.
Trong một khoảnh khắc kỳ diệu ngắn ngủi, các oxit nhôm từ nhiên liệu đẩy rắn thực sự đã tạm thời lấp đầy lỗ rò rỉ. Tàu thoi rời bệ phóng, bay vút lên bầu trời xanh trong vắt của Florida. Có vẻ như nỗi sợ hãi tồi tệ nhất của các kỹ sư đã không xảy ra.
Tuy nhiên, tại thời điểm T+58 giây, tàu thoi đi qua vùng đứt gió (wind shear) tầm cao khắc nghiệt nhất từng được ghi nhận trong một vụ phóng. Sự rung lắc dữ dội đã làm vỡ lớp niêm phong nhôm tạm thời đó.
Sự sụp đổ tất yếu
Một luồng lửa bùng lên từ phía bên của tên lửa đẩy. Nó hoạt động như một chiếc đèn khò, nhắm thẳng vào bình nhiên liệu bên ngoài.
Giống như lỗi hệ thống kéo dài 45 phút đã khiến một đế chế sụp đổ, một thất bại nhỏ cục bộ đã nhanh chóng leo thang thành một sự sụp đổ mang tính hệ thống. Tại thời điểm T+73,124 giây, bình nhiên liệu bên ngoài bị vỡ. Các lực khí động học sau đó đã xé nát con tàu khi nó đang di chuyển với vận tốc chính xác là Mach 1,92.
Nhiều tháng sau, nhà vật lý Richard Feynman đã chứng minh nguyên nhân chính xác của thảm họa trên truyền hình trực tiếp. Ông chỉ đơn giản thả một mẩu vật liệu vòng đệm O-ring vào một cốc nước đá và cho thấy nó mất đi toàn bộ khả năng đàn hồi như thế nào.
Sự phá hủy của tàu Challenger không phải là một thất bại của công nghệ. Đó là thất bại của sự giao tiếp giữa con người. Chúng ta chế tạo ra những cỗ máy có thể chạm tới các vì sao, nhưng chúng ta lại thường xuyên phớt lờ những giới hạn cơ bản của vật liệu đưa chúng ta đến đó.
Khi áp lực phải thành công đè bẹp lòng can đảm để dừng lại, còn bao nhiêu thất bại thảm khốc khác đang chờ đợi một buổi sáng lạnh giá?
Bài viết liên quan
Màn hình cảm ứng cứu nguy ngành vũ trụ
Khám phá những rủi ro ẩn giấu sau sứ mệnh Crew Dragon Demo-2 năm 2020, cột mốc thay đổi vĩnh viễn lịch sử du hành vũ trụ.
Cú va chạm 400km/h và sự ra đời của một Cyborg
Vụ tai nạn kinh hoàng phá hủy cơ thể đã mở đường cho sự hợp nhất đột phá giữa con người và máy móc.
Cây Cầu Không Thể Chạm Nhau
Một lỗi toán học nhỏ đã khiến nỗ lực nối liền hai quốc gia trở thành một sự sai lệch khổng lồ và đầy tốn kém.