Phép Toán Còn Thiếu Đã Khai Tử Một Con Tàu Vũ Trụ

Chỉ một lỗi chuyển đổi đơn vị nhỏ đã khiến tàu vũ trụ trị giá hàng triệu đô của NASA bốc cháy trong bầu khí quyển sao Hỏa.

a chalkboard with some writing on it

Một Sai Lầm Đắt Giá

Thực tế, lực lượng tàn phá khủng khiếp nhất trong công cuộc khám phá không gian hiện đại không phải là một cơn bão mặt trời hay một tiểu hành tinh đi lạc. Đó chính là việc không chuyển đổi đơn vị từ pound sang newton. Vào năm 1999, NASA đã mất một con tàu vũ trụ trị giá 125 triệu đô la không phải do lỗi phần cứng, mà bởi vì hai nhóm kỹ sư tài năng đã quên thống nhất về một hệ thống đo lường. Một nhóm sử dụng hệ mét (metric). Nhóm còn lại sử dụng hệ Anh Mỹ (imperial).

Những con số này nghe có vẻ như hư cấu. Nhưng thực tế không phải vậy — và đó chính là điều khiến câu chuyện này trở nên đáng lo ngại.

Sứ Mệnh Đến Sao Hỏa

Nhiệm vụ này đáng lẽ đã là một thành công vang dội. NASA đã phóng tàu Mars Climate Orbiter vào tháng 12 năm 1998 để nghiên cứu bầu khí quyển sao Hỏa và tìm kiếm dấu vết của nước. Con tàu đã du hành hàng triệu dặm trong gần mười tháng.

Mọi thứ trông có vẻ hoàn hảo trên các màn hình theo dõi tại Trái Đất. Nhưng đợi đã — nếu mọi thứ đang vận hành bình thường, tại sao con tàu lại đột ngột biến mất ngay khi vừa đến nơi?

Một Sự Ngắt Kết Nối Chết Người

Con tàu vũ trụ được thiết kế và chế tạo bởi Lockheed Martin ở Colorado. Các kỹ sư của họ đã lập trình phần mềm bay để tính toán lực đẩy bằng đơn vị pound-lực trên giây (pounds of force per second). Đây là một đơn vị tiêu chuẩn của hệ Anh Mỹ.

Trong khi đó, đội ngũ dẫn đường tại Phòng Thí nghiệm Phản lực (JPL) của NASA ở California lại là bên tiếp nhận dữ liệu này. Họ mặc nhiên giả định rằng các con số đó ở đơn vị newton trên giây (newtons per second), đơn vị mét tiêu chuẩn cho các sứ mệnh khoa học toàn cầu.

Đây có vẻ là một chi tiết nhỏ nhặt. Tuy nhiên, nó đã tạo ra một sự sai lệch khổng lồ trong quỹ đạo bay. Mỗi khi các động cơ đẩy kích hoạt để điều chỉnh đường đi, phần mềm dẫn đường đã hiểu sai lực thực tế đang được áp dụng.

Lần Tiếp Cận Cuối Cùng

Vào ngày 23 tháng 9 năm 1999, con tàu bắt đầu thực hiện thao tác đi vào quỹ đạo. Theo kế hoạch, nó sẽ lướt qua bầu khí quyển sao Hỏa ở độ cao an toàn khoảng 226 km.

Thay vào đó, các lỗi dẫn đường đã cộng dồn một cách âm thầm trong suốt hành trình dài. Con tàu đã hạ thấp xuống chỉ còn cách bề mặt 57 km. Lực ma sát của bầu khí quyển mỏng manh trên sao Hỏa đột ngột trở nên quá lớn so với sức chịu đựng của con tàu tinh vi.

Nó hoặc đã bị thiêu rụi hoàn toàn, hoặc bị xé toạc bởi áp lực khí quyển. Bạn có thể đọc các kết quả điều tra chính thức trên Wikipedia page for the Mars Climate Orbiter.

Tình huống này có vẻ tương tự một cách kỳ lạ với The Secret Math Error That Almost Erased NYC. Những con số nhỏ có thể tạo ra những vấn đề khổng lồ, thay đổi cả thế giới khi chúng không được con người kiểm tra kỹ lưỡng.

Tại Sao Không Ai Phát Hiện Ra?

Bạn có thể tự hỏi làm thế nào hàng trăm nhà khoa học tên lửa thực thụ lại có thể bỏ lỡ điều này. Sự thật thường nằm ở sự thiếu liên kết giữa các bộ phận (organizational silos). Hai đội ngũ kỹ sư hiếm khi kiểm tra chéo các giả định cơ bản trong các chương trình phần mềm tương ứng của họ.

Đội ngũ dẫn đường của NASA thực tế đã nhận thấy những sai lệch nhỏ về lộ trình trong suốt chuyến bay kéo dài mười tháng. Họ đã nộp báo cáo, nhưng những lo ngại đó bị gạt đi như những bất thường nhỏ. Không ai nghĩ đến việc xác minh lại các đơn vị đo lường cơ bản.

Kiểu sơ suất này phổ biến một cách đáng sợ trong các dự án kỹ thuật quan trọng. Trên thực tế, đó chính xác là lỗi The Grade School Math That Killed A Spaceship trong các bối cảnh lịch sử khác. Chúng ta tin tưởng vào các hệ thống phức tạp của mình đến mức quên mất việc kiểm tra các dữ liệu đầu vào cơ bản nhất.

Cái Giá Của Những Giả Định

Sự mất mát của tàu Mars Climate Orbiter là một hồi chuông cảnh tỉnh nghiệt ngã. Nó buộc NASA phải đại tu toàn bộ quy trình kiểm soát chất lượng nội bộ. Nó đã trở thành một ví dụ điển hình trong sách giáo khoa về lý do tại sao giao tiếp chuẩn hóa lại cực kỳ quan trọng trong kỹ thuật.

Sau thảm họa, hệ mét đã chính thức được bắt buộc áp dụng đồng bộ cho tất cả các sứ mệnh tương lai để ngăn chặn kịch bản này lặp lại.

Chúng ta thường nghĩ về du hành không gian như một bài tập vật lý nâng cao và kỹ thuật phức tạp. Chúng ta hình dung các siêu máy tính giải các phương trình bất khả thi một cách hoàn mỹ.

Nhưng thực tế lại mong manh hơn nhiều. Một sứ mệnh trị giá hàng triệu đô la có thể bị phá hủy chỉ vì ai đó quên không nói rõ họ đang dùng cây thước nào. Còn những hệ thống khổng lồ nào khác trên thế giới hiện nay đang vận hành dựa trên một sự hiểu lầm đơn giản như vậy?

Bài viết liên quan

← Quay lại Blog