Âm Thanh Bí Ẩn Chỉ 2% Dân Số Có Thể Nghe Thấy

Khám phá tiếng ù trầm tần số thấp đầy ám ảnh tại một thị trấn nhỏ giữa sa mạc và bí ẩn âm thanh vẫn đang thách thức các nhà khoa học ngày nay.

·5 phút đọc

red and white number 2

Thứ mà hầu hết mọi người cho rằng chỉ là tiếng rì rầm tĩnh lặng của một căn phòng trống thực chất lại là một “bóng ma âm thanh” toàn cầu đang ám ảnh hàng nghìn người mỗi ngày. Đó là một đêm thứ Ba tĩnh lặng vào năm 1991, một cư dân địa phương ngồi trong phòng khách tại Taos, New Mexico, hai tay bịt chặt tai. Ông đang cố gắng chặn một tiếng ù trầm tần số thấp dai dẳng. Ông bước ra ngoài, nhưng âm thanh đó vẫn bám theo. Ông ngắt cầu dao chính của cả ngôi nhà, cắt toàn bộ điện, nhưng tiếng vo ve ấy vẫn y hệt như cũ.

Đây là hiện tượng được gọi là Tiếng ù Taos (Taos Hum). Đó là một “kỳ quan” thường nhật thách thức mọi logic, ám ảnh khoảng 2% dân số địa phương. Họ mô tả nó như một tiếng vo ve mờ nhạt nhưng liên tục. Một số người so sánh nó với tiếng một chiếc xe tải hạng nặng đang nổ máy không tải ở đâu đó ngoài tầm mắt. Tần số được báo cáo hầu như luôn chính xác ở mức 66 hertz.

Cuộc Truy Tìm Nguồn Gốc

Khi những lời phàn nàn bắt đầu dồn dập vào đầu những năm 1990, chính quyền địa phương buộc phải hành động. Quốc hội thậm chí đã chỉ đạo một nhóm nghiên cứu từ Đại học New Mexico vào cuộc điều tra. Họ mang đến những thiết bị âm thanh cực kỳ nhạy bén. Họ đặt micro cách giới hạn thị trấn 3,2 km để tránh tiếng ồn giao thông địa phương. Họ kỳ vọng sẽ tìm thấy một máy bơm công nghiệp ẩn giấu hoặc một thí nghiệm quân sự thất bại nào đó.

Thay vào đó, các thiết bị của họ hoàn toàn không ghi nhận được điều gì bất thường. Các micro có thể nghe thấy tiếng gió và tiếng xào xạc của động vật hoang dã trên sa mạc. Nhưng chúng không hề bắt được tiếng ù 66 hertz mà người dân đang kêu ca.

Bí Ẩn Vượt Xa Tầm Kiểm Soát Của Micro

Sự thiếu hụt bằng chứng vật lý này đã tạo ra một nghịch lý kỳ lạ. Tiếng ù có thật đến mức gây ra chứng mất ngủ, đau đầu và lo âu nghiêm trọng cho những người nghe thấy nó. Tuy nhiên, thế giới vật lý lại từ chối thừa nhận sự tồn tại của nó. Đây là một kịch bản gợi nhắc chúng ta về những sự bất thường kỳ lạ khác, giống như câu chuyện về The Accidental Sphere That Broke Physics. Khi các công cụ của chúng ta thất bại trong việc đo lường những gì con người trải nghiệm, chúng ta phải đặt ra những câu hỏi hóc búa về thực tại.

Sinh Học Hay Địa Lý?

Nếu âm thanh không nằm trong không khí, liệu nó có nằm trong lòng đất? Một số nhà địa chất đã gợi ý về sự chuyển động của các mảng kiến tạo. Taos nằm gần Rạn nứt Rio Grande. Có lẽ sự mài mòn chậm chạp của lớp vỏ Trái Đất đã tạo ra những rung động vi chấn. Tuy nhiên, các cảm biến địa chấn được đặt sâu 14 mét dưới lòng đất sa mạc không ghi nhận bất kỳ hoạt động bất thường nào.

Những người khác lại tìm kiếm nguyên nhân từ cơ thể người. Khí phát tai (Otoacoustic emissions) là những âm thanh yếu ớt do chính tai trong tạo ra. Đôi khi, tai người hoạt động như một chiếc loa nhỏ, tự tạo ra tiếng ồn ở mức độ thấp của riêng mình. Các bài kiểm tra trên những “người nghe” cho thấy tai của họ hoạt động bình thường. Họ không bị ù tai (tinnitus). Họ đang trải nghiệm một sự kiện âm thanh hoàn toàn khác.

Gánh Nặng Tâm Lý

Sống chung với một âm thanh mà bạn không thể trốn thoát là một kiểu tra tấn đặc biệt. Bạn không thể tắt nó đi. Bạn không thể rời xa nó, bởi vì với nhiều người, tiếng ù bám theo họ ngay cả khi họ rời khỏi bang. Nó khiến bạn tự hỏi về giới hạn chịu đựng của con người, không khác gì cuộc đời kỳ quặc của The Unluckiest Lucky Man in History. Tâm trí bắt đầu tập trung cao độ vào tần số đó, khiến nó trở nên to hơn và xâm lấn hơn sau mỗi ngày trôi qua.

Tiếng Ù Lan Rộng Toàn Cầu

Phần đáng lo ngại nhất của hiện tượng thường nhật này là nó không chỉ giới hạn ở New Mexico. Những báo cáo tương tự đã xuất hiện ở Bristol (Anh) và Bondi (Úc). Ở mỗi địa điểm, một bộ phận nhỏ dân số đều báo cáo về cùng một âm thanh của động cơ diesel đang nổ máy không tải. Các phép đo được thực hiện, micro được triển khai, và kết quả luôn giống nhau.

Sự im lặng tuyệt đối.

Chúng ta đang sống trong một kỷ nguyên mà con người có thể lập bản đồ hệ gene và nhìn thấu vào những góc sâu thẳm nhất của vũ trụ. Chúng ta có thể theo dõi các vật thể di chuyển với tốc độ không tưởng trong chân không vũ trụ. Thế nhưng, chúng ta lại không thể giải thích nổi một tiếng ồn đơn giản đang khiến vài nghìn người mất ngủ mỗi đêm.

Liệu tiếng ù này là sản phẩm phụ của cơ sở hạ tầng hiện đại mà các thiết bị của chúng ta chưa được hiệu chuẩn để phát hiện, hay nó là một đặc điểm mới được khám phá của sinh học thần kinh con người, một lỗi trong cách não bộ chúng ta xử lý sự im lặng?

Bài viết liên quan

← Quay lại Blog