Tại sao NASA lại bắn một "viên đạn" đồng vào sao chổi?

Năm 2005, NASA đã bắn một vật thể khổng lồ vào một sao chổi đang lao đi với tốc độ cao, hé lộ một bí mật làm thay đổi hoàn toàn hiểu biết của chúng ta về hệ mặt trời.

three gray bullets on brown surface

Cuộc tập bắn vũ trụ đỉnh cao

Thực tế, việc bắn một viên đạn đồng khổng lồ vào một tảng đá không gian đang bay nghe giống như cốt truyện của một bộ phim hành động dở tệ. Nhưng vào năm 2005, NASA đã làm đúng như vậy. Họ đã bắn một khối đồng đặc nặng 372 kg vào một sao chổi với tốc độ kinh ngạc 36.700 km/h. Những con số này nghe có vẻ hư cấu. Nhưng chúng hoàn toàn là thật, và đó là điều khiến câu chuyện này trở nên vô cùng hấp dẫn.

Nhiệm vụ này có tên là Deep Impact. Mục tiêu là Sao chổi Tempel 1, một khối băng và bụi cổ đại quay quanh mặt trời. Đó là một nỗ lực táo bạo nhằm nhìn sâu vào bên dưới lớp vỏ bị phong hóa của một “kẻ lãng du” thiên thạch. Các nhà khoa học đã kỳ vọng vụ va chạm sẽ làm nứt toác một tảng đá băng rắn chắc. Thay vào đó, sao chổi đã “nuốt chửng” vật thể giống như một đống tuyết xốp. Vụ va chạm dữ dội đã bắn hàng triệu kg nước và bụi vào không gian, khiến camera của tàu vũ trụ bị “mù” hoàn toàn trong những khoảnh khắc quan trọng.

Vụ va chạm đã hé lộ một sự thật gây sốc về hệ mặt trời của chúng ta. Sao chổi này hoàn toàn không phải là một tảng đá đặc. Nó cực kỳ xốp, nghĩa là hơn 75% cấu trúc của nó là không gian trống. Việc phát hiện ra một thiên thể khổng lồ thực chất là một quả cầu tuyết bẩn khổng lồ đang bay với tốc độ siêu thanh sẽ thay đổi hoàn toàn cách bạn nhìn vào bầu trời đêm.

Bạn có thể đọc tổng quan về nhiệm vụ trên Wikipedia để xem mốc thời gian chính xác của vụ va chạm. Độ chính xác cần thiết để bắn trúng một sao chổi đang di chuyển ở tốc độ đó là con số đáng kinh ngạc. Không giống như Sai lầm toán học đã phá hủy một tàu vũ trụ, đội ngũ Deep Impact đã tính toán quỹ đạo một cách hoàn hảo. Tàu thăm dò đã di chuyển trong sáu tháng và vượt qua 429 triệu km chỉ để chặn mục tiêu vào đúng thời điểm.

Tại sao lại dùng đồng? Việc chế tạo linh kiện tàu vũ trụ bằng kim loại nặng có vẻ đi ngược lại với hiệu quả nhiên liệu. Đó là một chi tiết kỳ lạ khác nghe có vẻ bất khả thi cho đến khi bạn kiểm tra lại các nguyên lý vật lý. Nếu NASA sử dụng nhôm hoặc thép tiêu chuẩn, vụ nổ sẽ tạo ra các dấu hiệu hóa học gây nhiễu cho các cảm biến trên tàu. Đồng về cơ bản là “vô hình” đối với máy quang phổ. Nó cho phép các nhà khoa học đo lường chính xác những gì bên trong sao chổi mà không để “viên đạn” của chính mình làm sai lệch dữ liệu.

Một đám mây bí mật cổ đại

Khi bụi cuối cùng cũng lắng xuống, các camera đã chụp được một hố va chạm mới rộng hơn 150 mét. Kích thước đó tương đương với một sân vận động bóng đá hiện đại. Hố sâu hun hút, để lộ các lớp băng chưa bao giờ tiếp xúc với sức nóng của các vì sao. Vụ va chạm đã đẩy lên những vật liệu nguyên sơ vốn bị che giấu kể từ buổi bình minh của hệ mặt trời.

Chúng ta thường nghĩ thám hiểm không gian là một ngành khoa học quan sát nhẹ nhàng. Chúng ta nhìn qua kính viễn vọng và chụp những bức ảnh đẹp về các thiên hà xa xôi. Deep Impact lại là một tác động lực mạnh mẽ nhân danh sự khám phá. Đó là một rủi ro được tính toán kỹ lưỡng và đã mang lại thành quả tuyệt vời, tạo ra một tia sáng rực rỡ đến mức các kính viễn vọng trên Trái đất cũng ghi lại được.

Những sai sót nhỏ trong tính toán kỹ thuật có thể gây ra thảm họa lớn ngay tại mặt đất. Hãy xem Làm thế nào một cái hố 14 inch đã nuốt chửng một hồ nước để thấy bằng chứng cho điều đó. Nhưng trong môi trường chân không lạnh lẽo của không gian, việc bắn trúng một mục tiêu rộng khoảng 14 km từ khoảng cách hàng triệu km không cho phép bất kỳ sai số vật lý nào. Thiết bị va chạm thực chất đã phải tự điều hướng trong những giờ cuối cùng vì độ trễ ánh sáng khiến việc điều khiển từ xa từ Trái đất là không thể.

Đám mây mảnh vụn chứa silicat, cacbonat và một lượng phân tử hữu cơ đáng ngạc nhiên. Đây là những thành phần cơ bản của sự sống mà chúng ta biết. Việc tìm thấy chúng bị mắc kẹt sâu bên trong một sao chổi nguyên thủy gợi ý rằng các tảng đá không gian cổ đại có thể đã “gieo mầm” cho Trái đất sơ khai những thành phần hóa học cần thiết cho sự sống.

Về cơ bản, NASA đã “đấm” thẳng mặt một sao chổi để xem cái gì sẽ rơi ra. Hành động này đã cho chúng ta cái nhìn thực tế đầu tiên bên trong một trong những vật thể lâu đời nhất trong vũ trụ. Nếu một vật thể bằng đồng duy nhất có thể hé lộ nhiều điều về nguồn gốc của chúng ta đến vậy, thì còn điều gì đang ẩn giấu bên dưới bề mặt của hàng triệu tảng đá khác đang trôi dạt trong bóng tối?

Bài viết liên quan

← Quay lại Blog